Kỷ yếu - tập san

Quê hương là loài chim bay

Quê hương là loài chim bay

Administrator
Khi vạn vật chuyển mùa, cánh chim sẽ lại trở về rợp đất trời, mang tín hiệu của mùa xuân tràn ngập quê tôi.

'Có nhiều nơi để đi nhưng chỉ có một nơi để về

 Đó chính là quê hương'

                                                                                 _Vô danh_

Ai chẳng có quê nhà, nơi để nhớ, để nghĩ về, hoài niệm về một  thời ấu thơ. Hai tiếng ấy, trong những ngày cuối năm này, vang lên trong lòng người, những gì bâng khuâng lắm.

Với mỗi người, quê hương là một điều đặc biệt, này đất, này trời, này hoa, này cỏ… tất cả đều thấm đẫm tình quê hương chân chất, canh cánh trong lòng mỗi khi nghĩ về.

Quê hương cũng có thể chỉ là những gì nhỏ bé nhất, bình dị nhất, là chùm khế ngọt, cầu tre nhỏ, con đường mòn đi học thuở xưa… như trong những vần thơ mà tác giả Đỗ Trung Quân đã viết.

Và tôi, trong cái giá lạnh của tiết trời đông, bỗng muốn được nghe một tiếng chim ca như những ngày hè rộn rã. Từng đàn chim đã tung cánh bay về phương Nam suốt mùa thu chợt nắng chợt gió, bỏ lại đây mùa đông đầy tĩnh mịch.

Tôi cũng chẳng lấy làm lạ gì với mong ước ấy, từng con chim, từng tiếng hót đã hằn sâu vào trong tâm trí tôi tựa lúc nào mà chẳng hay biết, như điều tự nhiên nhất.

Nỗi nhớ quê da diết trong tôi. Ảnh minh họa.

Nhớ hồi nhỏ, chơi trong vườn và tìm được tổ chim rơi. Những quả trứng tin hin, chắc chỉ bằng đốt ngón cái trên bàn tay bé xíu, tôi nâng niu dè dặt mang vào nhà, đòi được ấp ủ, chở che, dù cho bố mẹ có nói thế nào đi nữa. Và lẽ dĩ nhiên, những quả trứng ấy chẳng bao giờ vỡ vỏ.

Rồi lớn lên, đi học nhưng cũng chẳng làm tôi xa được những điều thân thuộc ấy. Cứ chiều chiều tôi lại lôi sách bút cùng chiếc ghế con ra tường hoa ngồi học. Tiếng chim ríu rít gợi lên những an bình mà dung dị.

Và giờ đây, tôi vẫn giữ thói quen tới trường từ sớm, leo lên tầng thượng của khu nhà 6 tầng, bởi ở chỗ ấy, vào giờ ấy, nhìn sang hướng đó sẽ thấy những đàn chim đang bay.

Chỉ thế thôi cũng đủ xua tan đi mọi lo lắng, lòng chợt phẳng lặng, như thể loài chim vốn dành riêng cho sự yên bình.

Chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta coi cánh chim là biểu tượng của hòa bình.

Hình ảnh chim bồ câu xuất hiện trong văn hóa của nhiều đạo và cả những tổ chức hòa bình trên thế giới, như vị sứ giả đem tới những an lành, sự hòa hợp, tình yêu và hạnh phúc. Những cánh chim ấy còn là sự hy vọng mang theo những hoài bão bay cao.

Giữa bộn bề tấp nập của cuộc sống hiện đại, chắc hẳn ai đó cũng từng nghe tiếng chim hót trong veo và để rồi lòng chậm lại, hoài niệm một thời xa xôi lắm, thời ấu thơ.

Con chim đã gắn liền với làng quê Việt Nam, trong từng tán cây, từng khoảng vườn nhỏ, là nhà, là máu thịt, là quê hương. Một thoáng heo may, những cánh chim bay ngang trời, bao nhiêu lo lắng bỗng nhiên dịu hẳn lại.

Quê hương tôi đầy thanh bình với những tiếng chim hòa vang nhịp nhàng. Mong một ngày hè rộn rã, ra vườn và nghe bản nhạc của thiên nhiên.

Những thanh âm ấy vang vọng mà dịu nhẹ, luồn qua kẽ lá, tạo nên một dàn hợp ca hài hòa. Tự nhiên luôn là điều tuyệt vời nhất!

Tôi yêu quê hương tôi, nơi tôi lớn lên từng ngày, với biết bao kỷ niệm, yêu từng cành cây, ngọn cỏ, nơi ấy mang cho tôi cảm giác thanh bình mà mộc mạc và bởi tôi biết, nơi ấy có những con chim lích chích chuyền cành.

Mùa xuân tràn ngập quê tôi. Ảnh minh họa.

Người xưa nói chẳng sai bao giờ, chẳng phải đất lành thì chim đậu hay sao? Đất quê hương luôn là thế, dù đi đâu cũng chẳng ai quên được, luôn nhớ và tìm về.

Ngày cuối năm, lúc mà con người ta nhớ về quê hương nguồn cội nhất. Nắng vàng hanh khô đang trải trên mảnh đất quê hương, như đang đón chờ những cơn mưa phùn lất phất của xuân.

Để rồi một ngày khi mùa xuân đến, lòng người xứ Bắc vẫn thấy vắng vắng thế nào nếu thiếu một cánh chim nhạn bay, người ta coi đó như là biểu tượng của mùa xuân. Từ bao giờ, chim nhạn đã được coi như thông điệp của mùa xuân Bắc Việt.

Chim bay đi suốt mùa đông rét buốt, người người lại mong chờ ngày chim trở lại, xua đi giá rét, mang tới sự sống, sự sinh sôi nảy nở, rực rỡ trên quê hương. Đàn chim bay về như lời nhắn gửi, như mang chút nắng ấm của phương Nam đến cho khắp nơi đây.

Sớm nay, khi ban mai vẫn còn ươn ướt hơi sương, tôi bỗng choàng tỉnh dậy và bật tung cửa sổ. Một tiếng chim líu lo vang đâu đây. Thật đến lạ lùng, chỉ một tiếng chim thôi cũng khiến ta xao xuyến lòng.

Có lẽ xuân đã rục rịch gần kề. Khi vạn vật chuyển mùa, cánh chim sẽ lại trở về rợp đất trời, mang tín hiệu của mùa xuân tràn ngập quê tôi.

Nguồn : tinngan.vn

    Top

    Facebook