Kỷ yếu - tập san

Nụ cười của thầy tiếp thêm nghị lực cho tôi

Nụ cười của thầy tiếp thêm nghị lực cho tôi

Administrator
TTO - Tôi bước vào trung học với sự hụt hẫng, chán nản khi gia đình suy sụp kinh tế. Tôi khép kín trong quan hệ bạn bè, thầy cô.

Từ một học sinh giỏi ở cấp II, tôi trở thành đứa “cá biệt”, học dốt nhất trong lớp chuyên toán nổi tiếng của trường.

Trong ngôi trường, lớp học ấy, nếu không có thầy, không có sợi chỉ tình cảm dù mong manh bằng cảm nhận sâu kín của mình thì liệu tôi có vượt qua được và có được như ngày hôm nay?

 

Tôi chán ghét hầu hết môn học và ghét cả thầy cô dạy môn đó. Duy có môn văn là tôi không ghét cũng chẳng thương, tôi học môn này bình bình như một học sinh bình thường, và cũng bình thường với thầy dạy văn. Thầy tên Lơ, họ thầy tôi không nhớ và cũng không cố tìm hiểu.

Thầy Lơ sống rất nghiêm khắc, hầu như không thể hiện tình cảm riêng tư yêu ghét với bất cứ đứa học trò nào, trừ tôi (theo cảm nhận của riêng tôi). Thầy hay gọi tôi đọc diễn cảm các đoạn văn và có vẻ mỉm cười sau khi tôi phát biểu, trả lời những câu hỏi.

Những bài văn của tôi luôn đạt điểm 6 trở lên dù chữ viết như… cua bò và tôi chẳng thấy mình làm được gì hay ho trong những bài văn ấy.

Thời gian trôi. Tuy học dở nhất nhưng là dở của lớp chuyên nên tôi vẫn là học sinh trung bình, vẫn lên lớp. Thầy vẫn phụ trách môn văn và tôi vẫn là học sinh “cá biệt”, nhưng với môn văn, tôi “cá biệt” theo chiều hướng tích cực.

Tôi dần cảm nhận rõ ràng năng khiếu văn học của mình cũng như tình cảm mà thầy dành cho tôi, và đó là động lực duy nhất thôi thúc tôi tới trường.

Nhà tôi ở trong làng, trường học ngoài thị trấn. Từ nhà tới trường phải đi trên bờ kênh qua cánh đồng, từ điểm cao nhất của bờ kênh nhìn về làng, cảnh vật đẹp đến nao lòng, trông như một bức tranh thủy mặc, nhất là lúc hoàng hôn. Những nóc nhà ẩn hiện sau lũy tre làng, rặng dừa, bờ cau, phía cuối bức tranh là dãy núi mờ xa... Chiều nào đi học về tôi cũng dừng lại đó, ngắm nghía một tí mới chịu về nhà.

Một chiều, khi tôi đạp xe từ thị trấn về, bất ngờ thấy thầy Lơ đứng đó, tư lự nhìn về phía bức - tranh - của - tôi. Nghe tiếng xe, thầy quay lại, gặp tôi thầy cười, nụ cười rất tươi, rất đẹp và duy nhất mà tôi thấy. Vốn nhút nhát, tôi lúng túng cười đáp lễ rồi vội vã nhấn bàn đạp.

Sau lần đó, mỗi khi gặp nhau trên sân trường, ánh mắt thầy nhìn tôi như tươi hơn, cởi mở hơn, tôi cảm nhận mình và thầy có sự đồng cảm, và điều ấy khiến tôi thấy ấm áp, vui vẻ - niềm vui duy nhất của tôi ở ngôi trường ấy. Từ đó, tôi bắt đầu yêu thích môn học của thầy và quyết tâm theo đuổi nó.

Tốt nghiệp trung học, hầu hết bạn bè trong lớp thi vào các trường kỹ thuật, kinh tế. Duy nhất tôi thi ngành khoa học xã hội và tôi đỗ. Hiện tôi đang công tác ở một cơ quan truyền thông, vững vàng với nghề.

Đã xa trường gần 20 năm. Mỗi khi nghe ai đó kể về những kỷ niệm với thầy cô thời trung học, tôi luôn thấy mình lạc lõng và thèm. Tôi tự trách mình, giá như ngày xưa mình không suy nghĩ lệch lạc, không bị hoàn cảnh tác động thì có lẽ thời trung học của mình sẽ khác đi.

Nhưng dù sao tôi vẫn còn may mắn khi có được chút kỷ niệm với thầy - những kỷ niệm, tình cảm mà tôi chưa bao giờ chia sẻ cùng ai. Tôi tự hỏi nếu trong hoàn cảnh ngày ấy, trong ngôi trường, lớp học ấy, nếu không có thầy, không có sợi chỉ tình cảm dù mong manh bằng cảm nhận sâu kín của mình thì liệu tôi có vượt qua được và có được như ngày hôm nay?

Viết những dòng này tôi chỉ mong một lần được kể về kỷ niệm duy nhất thời học trò của mình đối với thầy cô và xin gửi lời cảm ơn thầy Lơ. Ở một nơi nào đó, nếu đọc được những dòng này và nhận ra em, xin thầy một lần nữa cười thật tươi như nụ cười thầy cười với em và mong thầy được nhiều sức khỏe.

HUỲNH THANH ĐÔNG
(học sinh Trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, huyện Đại Lộc, Quảng Nam khóa 1993-1995)

Nguồn : tuoitre.vn

    GV đăng nhập xem TKB

    Tài khoản:
    Mật khẩu:

    Hướng dẫn đăng nhập

    HS đăng nhập xem điểm

    Tài khoản:
    Mật khẩu:

    Hướng dẫn đăng nhập

    Dạy và học Online

    Tuyển dụng nhân sự

    Bản đồ vị trí

    Thống kê truy cập

    • Đang truy cập: 2
    • Hôm nay: 477
    • Hôm qua: 1,427
    • Tuần này: 477
    • Tuần trước: 10,971
    • Tháng này: 24,128
    • Tháng trước: 55,618
    • Tổng cộng: 372,569
    Top