Kỷ yếu - tập san

Cho con về một thoáng sông quê

Cho con về một thoáng sông quê

Administrator
Cho con được trở về mẹ nhé, trở về dòng sông bên lở bên bồi, mỗi lần ru con ngủ, mẹ hát câu thơ quen thuộc thuở nào.

'À ơi, con ngủ cho ngoan

Sông xanh thấm đượm tình quê đậm đà

À ơi dẫu có đi xa

Nhớ quê nhớ mẹ mà về nghen con…'

Cuộc sống này nhiều bão giông đến vậy, con vẫn muốn một lần yếu lòng được quay về với quê hương. Con thấm sợ những ngày mệt nhoài bước vào căn phòng nhỏ, giữa thành thị ồn ào sao chẳng lấy một người thân.

Con thấm buồn những lần nghe ai kể, vùng quê mình mùa lũ nước lên cao. Con nhớ quê, nhớ sông, nhớ bầu trời tuổi thơ những ngày không ngủ trưa, lang thang khắp nẻo đường cười tiếng cười trẻ nhỏ.

Con sông quê hương. Ảnh minh họa.

Mẹ ơi hình như, con nghe thấy tiếng ai gọi con đó, tiếng hỏi con nhà này đi mãi giờ mới thấy về thăm. Bước ra khỏi làng tưởng rằng con đã lớn, ấy vậy mà vẫn bé lại mỗi lần nhớ quê hương.

Cho con được trở về mẹ nhé, trở về dòng sông bên lở bên bồi, trở về dòng sông mỗi lần ru con ngủ, mẹ hát câu thơ quen thuộc từ thuở nào 'Quê hương tôi có con sông xanh biếc, nước gương trong soi tóc những hàng tre…'

Khát khao được đi ra ngoài kia, khát khao được đến chốn ồn ào phố xá khiến con chẳng còn bận tâm đến những thú vui của trẻ quê mùa giản dị bình yên. Con cố học cho một ngày tươi sáng, để bóng mẹ cha gầy thêm một nửa, đầu ai xanh đã bạc mất nhiều rồi.

Niềm hân hoan ngày cầm tờ giấy báo đỗ đại học, con bước chân đi hãnh diện với bạn bè. Dòng sông quê vẫn nhìn con trìu mến, nhìn đứa trẻ đã bao lần hòa mình trong đó, nhìn đứa trẻ nước da ngăm ngăm mà ý chí sáng ngời.

Có những điều quá đỗi thân thuộc, để đến khi đi xa, ta mới chợt nhớ về, chợt thèm cái cảm giác được bình yên, gần gũi. Đến một thành phố lạ, con tự nuôi mình, nuôi cuộc sống sinh viên. Mẹ bảo con cơm người khó kiếm, con tủi hờn mỗi lần chẳng biết phải vay ai.

Lễ Tết nghỉ dài, bạn bè mừng vui chuẩn bị đồ về thăm nhà, con chỉ biết gọi về thủ thỉ, mẹ ơi, con bận học mất rồi. Thực ra là con rất muốn được về nhà, được về chốn yêu thương không bao giờ có tuổi nhưng mỗi lần như thế, đàn lợn đàn gà lại phải bán làng bên, mẹ lại vay chút tiền để con quay lại thành phố.

Dòng sông quê mình hiền hòa như tình mẹ bao la. Lũy tre xanh những ngày cùng bạn bè đùa nghịch, dòng nước xanh tươi mát những chiều hè. Bạn bè con khi xưa cũng mỗi người một ngả, cũng xa quê, cũng đứa học đứa làm.

Con tìm lại chính mình, tìm lại tuổi thơ dưới bóng nước trong veo, có nụ cười cô bé làng bên chúm chím má đồng tiền xinh xắn, có nụ cười của thằng bé mồ côi lem nhem nhọ với bùn.

Tuổi thơ bên dòng sông quê. Ảnh minh họa.

Con muốn được về ngắm mãi dòng sông xanh, nơi ngày xưa con chỉ vô tư cười đùa không lo nghĩ. Một thoáng sông quê hiện về trong giấc ngủ, có mẹ chờ nơi bến nước chợ đêm, có mẹ chờ con về tới đầu làng đã mừng vui đón lấy, đứa con xa quê bé lại khi trở về.

À ơi câu hát mẹ ru

À ơi đồng lúa cánh cò mênh mông

À ơi sông trắng nắng hồng

À ơi con ngủ, cho tròn vầng trăng…

Nguồn : tinngan.vn

 

    Top